kính quang phổ
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Kính quang phổ: Một dụng cụ quang học dùng để phân tích ánh sáng thành các thành phần có bước sóng khác nhau, tạo ra một dải màu liên tục gọi là quang phổ. Nó được sử dụng để nghiên cứu thành phần và tính chất của nguồn sáng.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Nhà khoa học sử dụng kính quang phổ để phân tích thành phần hóa học của ngôi sao.
- Kính quang phổ là một công cụ không thể thiếu trong các phòng thí nghiệm vật lý và hóa học.
Các cách sử dụng nâng cao
- "phân tích bằng kính quang phổ": chỉ hành động sử dụng dụng cụ này để tìm hiểu đặc tính của vật chất thông qua ánh sáng.
- Họ đã phân tích bằng kính quang phổ và phát hiện ra các nguyên tố mới trong mẫu vật.
Biến thể và từ gần giống
- Quang phổ (danh từ): Dải sáng thu được sau khi ánh sáng bị tán sắc, thể hiện các thành phần bước sóng.
- Quang phổ của mặt trời cho thấy nhiều vạch tối, gọi là vạch Fraunhofer.
- Máy quang phổ (danh từ): Một thiết bị rộng hơn, có thể bao gồm kính quang phổ cùng các bộ phận ghi nhận và xử lý tín hiệu.
- Máy quang phổ khối lượng có độ chính xác rất cao.
Từ đồng nghĩa
- Spectroscope (danh từ): Tên gọi tiếng Anh của kính quang phổ.
Thành ngữ liên quan
(Từ này là một thuật ngữ khoa học chuyên ngành, thường không xuất hiện trong các thành ngữ thông dụng.)
- Nh. Quang phổ.